1. Skip to Menu
  2. Skip to Content
  3. Skip to Footer>

Gương sáng đội viên


Nữ sinh Việt Nam đoạt giải nhất UPU quốc tế lần thứ 45

InEmail

Theo thông báo từ Liên minh bưu chính thế giới (UPU), bức thư của em Nguyễn Thị Thu Trang học sinh lớp 9B, trường THCS Nguyễn Trãi tại huyện Nam Sách, Hải Dương (năm học 2015 - 2016) đã xuất sắc vượt qua hàng trăm bức thư của các thí sinh đến từ nhiều quốc gia trên thế giới để giành giải Nhất quốc tế cuộc thi Viết thư quốc tế UPU lần thứ 45.
 
1474622945-viet-thu-quoc-te
Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Nguyễn Minh Hồng trao tặng giải nhất cuộc thi viết thư UPU lần thứ 45 tại Việt Nam cho Nguyễn Thị Thu Trang.
 
Từ chủ đề cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 45: “Hãy viết một bức thư cho chính mình năm 45 tuổi”, Thu Trang đã hóa thân thành cậu bé Aylan Kurdi- người thiệt mạng trên bờ biển Bodrum, Thổ Nhĩ Kỳ trong chuyến vượt biển cùng gia đình để viết thư cho chính mình vào năm 45 tuổi. Bức thư đã nhận được sự đánh giá rất cao từ  Ban giám khảo cuộc thi viết thư Quốc tế UPU. Lời kể của cậu bé Aylan Kurdi trên Thiên Đường, hay chính là giấc mơ của Nguyễn Thị Thu Trang về một thế giới không còn bạo lực, không còn cảnh con người phải xua đuổi nhau, dồn nhau xuống biển không chỉ lay động lòng người mà còn gây được ấn tượng rất mạnh.
 
Giấc mơ lớn sau những hàng chữ nhỏ
Gặp Thu Trang tại lớp học cũ, trường THCS Nguyễn Trãi, Hải Dương, khi ấy Trang về trường để cùng chia sẻ niềm vui tột cùng với cô Quỳnh Diệp, giáo chủ nhiệm và cũng là người hướng dẫn em viết bức thư giành giải Nhất quốc tế.
 
Đã mấy ngày sau khi em biết tin giành giải quốc tế UPU, nhưng cảm xúc vẫn y nguyên như lúc ban đầu, khó tả và xúc động. Trang chia sẻ, em chưa từng nghĩ mình sẽ giành giải quốc gia. Sau khi được nhất toàn quốc, em cũng hy vọng sẽ có giải quốc tế, nhưng giải nhất quả là ước mơ quá lớn mà em chưa từng nghĩ đến. Khi nghe thầy hiệu trưởng báo tin mình được giải nhất quốc tế, em không tin vào tai mình nữa. Trang “đứng sững, đến khi thầy nhắc lại lần thứ 2 em mới tin rằng mình không nghe nhầm”, em bật khóc. Lúc ấy, em muốn báo tin ngay cho cô giáo chủ nhiệm và người thân trong gia đình, Trang kể lại.
 
Chủ đề cuộc thi viết thư quốc tế UPU năm nay là “Hãy viết một bức thư cho chính bản thân mình năm 45 tuổi”.
Bài viết được Trang thực hiện trong gần 3 tháng với sự hướng dẫn của cô giáo chủ nhiệm và cũng là giáo viên dạy môn Văn của em.
 
Nói về ý tưởng độc đáo của bức thư- gửi từ thiên đàng bởi đứa trẻ lên 3 cho chính bản thân mình trên trần thế năm 45 tuổi, Trang cho biết trước đó em đã thấy bạn bè chia sẻ rộng rãi bức ảnh của em bé Aylan Kurdi chết bên bờ biển Bodrum, Thổ Nhĩ Kỳ trong một cuộc chạy trốn bạo lực cùng gia đình trên mạng xã hội. “Khi nhìn bức ảnh  đó, em nghĩ ngay đến em của mình. Đứa bé bị chết cũng tầm tuổi em trai em. Những hình ảnh ngây thơ, đáng yêu của em thường ngày hiện lên khiến em cảm thấy thương và đau xót vô cùng trước cái chết của đứa trẻ còn quá nhỏ. Đáng ra tuổi đó em ấy vẫn còn được hưởng một cuộc sống hạnh phúc, được đùm bọc và yêu thương”.
 
Sự đồng cảm của người chị cả có 4 đứa em nhỏ với đứa trẻ nơi xứ người chính là lý do dẫn đến ý tưởng độc đáo trong bức thư. Trang cho biết: “Khi nhìn bức ảnh trên mạng xã hội, mặc dù rất thương em, nhưng em lại chẳng thể làm gì”. Khi trường phát động cuộc thi, em đã muốn mượn đó là một cơ hội để nói lên suy nghĩ của mình cũng như dành tặng 1 điều gì đó cho Aylan Kurdy.
       
Thu Trang đã liều mình hóa thân vào cậu bé Syria chết bên bờ biển để viết cho chính cậu khi 45 tuổi. Oái oăm thay, bé Aylan Kurdi thì ai cũng biết là đã chết bên bờ biển Bodrum Thổ Nhĩ kỳ, trong cuộc chạy trốn bạo lực cùng gia đình. Đây cũng là điều đáng nói nhất ở bức thư này. Trang chia sẻ, qua tình huống này, em muốn bày tỏ mong ước về một thế giới không còn chiến tranh, bất công, bạo lực, một thế giới mà trẻ em luôn được yêu thương và che chở.
 
Mới chỉ 15 tuổi, nhưng câu chuyện Trang viết ra lại mang tính thời sự, phản ánh được vấn đề nóng hổi của cuộc sống đương đại, nơi mà chính những người lớn cũng cảm thấy khó khăn.
 
Từ “Tây du ký đến ý tưởng xuyên không”
Hỏi về những trở ngại khi thực hiện bài viết này, Trang chia sẻ, mượn lời đứa bé 3 tuổi nói về những vấn đề của người lớn quả thực rất khó.Khi ấy một ý tưởng nảy ra trong đầu, em nhớ có lần xem phim Tây du ký, trong phim có nói một ngày trên trời bằng một năm dưới hạ giới. Vào thời điểm Trang viết bức thư, em bé đã qua đời được một thời gian. Như vậy em bé Aylan Kurdi cũng đã đủ lớn để nói và trưởng thành. Bởi vậy trong bài em có câu. Khi ấy mạch viết được khai thông và em viết rất trôi chảy.
Nhớ lại lúc cầm bút viết thư, Trang cho biết điều mà em trăn trở nhất đó là bức thư viết về cái chết của 1 em bé, nhưng trên thực tế, vẫn còn hàng trăm, hàng triệu trẻ em khác phải chịu đau khổ trên thế giới và cũng có thể các em cũng đã phải từ bỏ cuộc sống trần thế từ quá sớm như Aylan Kurdi. Làm thế nào để lên tiếng cho những em bé tội nghiệp đó, Trang băn khoăn.
Nhận xét về bài viết của Nguyễn Thu Trang, cô Quỳnh Diệp, giáo viên chủ nhiệm, đồng thời là người trực tiếp giúp đỡ Thu Trang trong quá trình viết bức thư cho rằng, bài viết xúc động, khi đọc bức thư trước bạn bè, nhiều người đã bật khóc khi nghe bức thư của Trang. Em viết một cách sâu sắc và tình cảm.
 
Vào đầu tháng 10 Nguyễn Thị Thu Trang sẽ sang Thổ Nhĩ Kỳ nhận giải nhất quốc tế cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 45.
Trang hy vọng trong chuyến đi lần này sẽ có cơ hội được giao lưu, học hỏi nhiều hơn từ bạn bè quốc tế, và có cơ hội được đọc bức thư cũng như nói lên những mong ước của bản thân về một thế giới tốt đẹp hơn.
 
Chia sẻ về ước mơ của riêng mình. Trang nói, đến năm 45 tuổi em muốn mình là một BTV thể thao giỏi. Cô nữ sinh không chỉ có niềm đam mê với ngành báo chí mà còn rất yêu thích thể thao./.
 
“Thiên đàng, ngày 1/1/2016.
Xin gửi lời chào tới anh bạn tương lai của tôi!
     Vậy là đã gần bốn tháng kể từ ngày tôi rời xa dương thế. Có lẽ sự từ giã trần thế quá sớm khiến tôi trưởng thành hơn để hôm nay tôi viết bức thư này cho anh. Tôi – bé Aylan Kurdi 3 tuổi người Syria – được cả thế giới biết đến với giấc ngủ vĩnh hằng trên bờ biển Bodrum Thổ Nhĩ Kỳ, viết cho anh – là tôi của tuổi 45 còn sống nơi trần thế. 
     Nghe có vẻ vô lý anh nhỉ? Tôi đã chết thì làm gì có anh! Nhưng tại sao lại không thể khi mọi thứ đều trong một giấc mơ – cả tôi và anh. Những thiên thần sẽ giúp tôi gửi bức thư này đến anh.
     Anh bạn thân yêu! Giờ đây tôi đang ở trên thiên đàng – một thế giới kì diệu lung linh biết mấy. Nơi này chẳng có ngày hay đêm. Mặt trời, vầng trăng và cả những vì sao lấp lánh cùng nhau tỏa sáng, không gian lúc nào cũng trong veo như pha lê. Mẹ và anh trai tôi đang mỉm cười cùng những linh hồn khác. Chúng tôi không có quốc gia, không phải di cư, không phân biệt tôn giáo, không có khủng bố hay bạo lực… Tất cả đều như nhau – những linh hồn bay nhẹ nhõm, thanh thản và bình yên.
     Giờ đang là giao thừa. Từ trên đây, chúng tôi có thể ngắm nhìn cả trái đất. Ngắm nhìn những chùm pháo hoa lộng lẫy bung nở trong màn đêm và lắng nghe tiếng chuông ngân vang. Dưới đó là những mảng màu tương phản. Có những nơi rực rỡ trong ánh sáng, lại có những mảng tối im lìm đâu đó. Tiếng chuông lẫn trong tiếng súng, hạnh phúc ở cùng với bất hạnh, thù hận đi liền với tình yêu… Chao ôi, cuộc sống nơi trần thế! Giờ thì tất cả đã quá xa vời.
     Anh bạn tuổi 45 ơi, anh còn nhớ chứ! Chúng ta theo cha mẹ chạy trốn khỏi chiến tranh và bạo lực đẫm máu nơi quê nhà Kobani với giấc mơ về “miền đất hứa” ở trời Âu. Vậy mà, giấc mơ ấy chấm dứt chỉ 20 phút sau khi chiếc thuyền khởi hành. Biển dậy sóng, thuyền lật úp, bàn tay bé nhỏ của tôi buông rời tay mẹ. Tôi đã hét lên: “Bố ơi, xin đừng chết!”. Tôi đã vật lộn với những con sóng, đã cố bấu víu lấy sự sống mong manh, đã vẫy vùng trong tuyệt vọng. Nhưng đứa bé ba tuổi thì có thể làm gì được giữa biển cả mênh mông trong đêm tối mịt mù? Và rồi... biển cả rộng mở đón tôi vào lòng. Biển cả cũng rất khoan dung khi thay vì nhấn chìm tôi đã đưa tôi vào bờ, nằm yên trên nền cát. Hẳn anh còn nhớ hình ảnh của tôi khi ấy. Bé bỏng. Áo màu đỏ và quần xanh lam. Chân đi giày. Hai tay xuôi theo chiều chân. Tôi nằm yên trên bãi biển. Mặt úp xuống bờ cát hiền hòa như đang say ngủ. Xung quanh, những con sóng vỗ về. Một giấc ngủ dài. Vĩnh viễn.
     Hình ảnh tôi được chia sẻ rộng rãi trên các trang mạng xã hội và các phương tiện truyền thông. Họ đã nói những gì? “Thảm họa nhân đạo mang tính toàn cầu”, “Biểu tượng của nỗi đau mà người dân Syria phải hứng chịu cũng như nỗ lực tuyệt vọng để thoát khỏi nỗi đau ấy” rồi “khiến thế giới câm lặng” hay “thức tỉnh lương tri”. 
     Và người ta còn vẽ lên bức hình tôi đôi cánh của thiên thần. Đây, dĩ nhiên không phải là cách người ta “cường điệu hóa” hay “thi vị hóa” một cái chết. Đây là sức lay động từ một cái chết và là cách người ta làm dịu lại nỗi đau. Nhưng dù thế nào đi nữa thì một sự thật vẫn luôn hiện hữu. Một cuộc đời đã chấm dứt. Đứa trẻ mãi mãi tuổi lên ba. Tôi và gia đình đã sống sót qua mưa bom bão đạn ở Syria bất ổn, nhưng lại bỏ mạng khi đang trên đường tìm một nơi bình yên khác để sống. Cái chết quá sức đau đớn và quá sức vô lý. 
    Chao ôi, 3 năm – một cuộc đời! Giá không có chiến tranh và bạo lực; giá tôi được đi trên chiếc thuyền chắc chắn hơn; giá bố mua được cho tôi chiếc áo phao; giá các nước châu Âu mở rộng đường biên giới; giá như... thì có lẽ tôi đã không phải chết!
     Giờ thì thân xác tôi đã được trở về nơi quê nhà. Một hành trình trở về đất mẹ gian truân, nhọc nhằn. Nhưng là trở về sau khi đã chết. Trở về cái nơi tôi đã tháo chạy. Trở về chỉ đề nằm dưới lòng đất. Đúng là một kiếp người dạt trôi, một phận người bèo bọt!
     Nhưng anh ạ, dù sao thì tôi cũng được nhiều người biết đến, được an ủi. Còn hàng nghìn, thậm chí hàng triệu cái chết khác thì sao? Hàng nghìn người di cư đã bỏ mạng khi vượt Địa Trung Hải, hàng nghìn đứa trẻ đã chết vì đói, vì rét, vì bệnh tật, hàng trăm người đã chết vì khủng bố. Có những người biết là sẽ chết khi phải vượt biển di cư nhưng không làm khác được. Một người đồng hương Syria của tôi đã viết thế này trước khi chết chìm anh ạ “Cảm ơn biển cả đã chào đón chúng tôi mà không đòi hỏi visa... mà không hỏi tôn giáo của tôi là gì...”. Thế đấy, có những cái chết được người ta xoa dịu. Có những cái chết được người ta tưởng nhớ. Nhưng cũng có cái chết bị bỏ rơi, quên lãng. Chao ôi, chỉ có chết mới hết bất công sao? Hay đến chết cũng chưa hết bất công?
     Và từ nơi đây, từ trong đau đớn, tột cùng của một đứa trẻ đã chết, từ trong yên bình, nhẹ nhõm nơi thiên đàng, tôi viết thư cho anh – là tôi, 45 tuổi còn sống nơi trần thế. Anh sẽ hỏi sao không phải một độ tuổi nào khác? Anh bạn, tôi chọn anh – tuổi 45 – là bởi khi ấy ta đã định vị được bản thân trong cuộc đời. Khi tôi 45 tuổi, còn sống – là anh – ta sẽ thế nào nhỉ? Một ông bố? Một công chức bình dân? Hay một nhân vật có khả năng thay đổi thế giới? 
     Anh biết đấy, Steve Jobs của Apple cũng là con một người di cư. Và ta sẽ sống ở đâu? Trở về quê hương Syria hay ở miền đất hứa trời Âu? Thế giới khi ấy sẽ ra sao? Có như thiên đàng tôi đang sống không? Tuổi 45 ngỡ sẽ đến như một lẽ tự nhiên ư? Không! Có những tuổi 45 mãi mãi chỉ là ước mơ không thành hiện thực. Ai sẽ cho tôi và những đứa trẻ như tôi tuổi 45? Ai sẽ cho chúng tôi cuộc đời? Làm sao để tất cả mọi người đều có tuổi 45, tuổi 55 và hơn thế nữa? Câu hỏi ấy ai sẽ trả lời cho tôi – thưa anh!
     Thân ái!
     Tôi – là anh từ trên thiên đàng”.

 

 
 Nguồn tổng hợp Internet
 

Người đội viên học giỏi và xuất sắc trong các phong trào Đội

InEmail

Em cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi được là một trong những đội viên xuất sắc của thành phố được tham gia hành trình theo chân Bác ra Hà Nội để báo công với Bác Hồ trong năm học vừa qua. Đây có lẽ là phần thưởng quý giá nhất mà em có được nhờ sự chăm chỉ học tập và rèn luyện trong công tác đội”. Đó là những lời chia sẻ của em Huỳnh Hồng Ý – trường THCS Tân Phú Trung, một gương mặt tiêu biểu trong học tập và hoạt động đội toàn huyện trong nhiều năm qua."
guong doi vien jpg
Để có được phần thưởng đó, Hồng Ý đã phải nỗ lực hết mình, chăm chỉ học tập để trở thành một học sinh giỏi. Ở trên lớp, em chú ý nghe cô giáo giảng bài, nếu còn thời gian em tranh thủ làm ngay bài tập, chỗ nào không hiểu, em hỏi thầy cô và bạn bè xung quanh. Còn về nhà, em cũng đặt ra cho mình một lịch học tập nghiêm túc. Đúng 7 giờ tối là ngồi vào bàn học, làm hết bài tập sách giáo khoa thì làm bài tập nâng cao. Không những vậy, vào những ngày sắp có bài kiểm tra hay kỳ thi của môn nào thì em dành thời gian để hệ thống lại các kiến thức cơ bản của môn đó. Em tự ngồi nhớ và viết các công thức ra giấy, làm lại các bài tập của thầy cô ra. Với bí quyết học tập đó mà trong nhiều năm qua em đều đạt kết quả cao. Em là học sinh giỏi hạng nhất 5 năm liền (lớp 1 -5), Học sinh suất sắc nhất khối 2 năm liền (lớp 6 – 7), 4 năm liền là Cháu ngoan Bác Hồ Cấp huyện. Đặc biệt, trong năm học vừa rồi, Hồng Ý đã có thành tích khiến tất cả mọi đều khâm phục khi điểm trung bình của em đạt 9,9. Riêng các môn Toán, Lý em đều đạt điểm 10, dẫn đầu toàn trường về thành tích trong học tập.
 
Em không chỉ có thành tích học tập xuất sắc mà còn là đội viên tiêu biểu trong hoạt động đội của toàn huyện. Ngoài giờ học, em cùng các bạn trong liên đội tập nghi thức, tham gia đội trống kèn, văn nghệ. Với em, tham gia các hoạt động Đội đã giúp em thư giãn hơn sau những giờ học căng thẳng và giúp em rèn luyện bản thân, nâng cao kỹ năng sống. Em cũng tự phân lịch tập cho bản thân và cả đội. Vào các ngày thứ 7, chủ nhật hàng tuần thì tập kỹ năng trống kèn và các nghi thức đội cho toàn trường còn chiều thứ 3 và thứ 7 các bạn thành viên của đội trống kèn hoạc các bạn trong lớp. Sự nhanh nhẹn, thông minh của Hồng Ý, các động tác trong rèn luyện kỹ năng đội đã em truyền đến các bạn một cách nhanh chóng. Đồng thời, em còn là sợi dây gắn kết các bạn đội viên lại với nhau thông qua các hoạt động của từng nhóm, câu lạc bộ. Bằng nhiều biện pháp khác nhau mà phong trào đội của trường ngày một tiến bộ. Các hoạt động phòng trào của trường do Hồng Ý dẫn dắt chỉ huy đều dẫn đầu cấp cụm và cấp huyện.
 
Nhờ vậy mà 4 năm liền em là Chỉ huy Đội giỏi cấp huyện. Chỉ huy Đội giỏi cấp cụm, thành phố năm lớp 6, Chỉ huy Đội giỏi cấp thành phố năm lớp 7, đạt Giải nhì hội thi tìm hiểu HIV/AIDS cấp huyện, 2 năm liền là Dũng sĩ nhỏ cần kiệm. Riêng trong năm 2011, em là Đội viên tiêu biểu cấp thành phố. Vừa qua, em cũng đã xuất sắc cùng các bạn dành giải nhất hội thi khoa học với đời sống cấp huyện và hội thi nghi thức đội cấp cụm. Ngoài ra, em còn tích cực tham gia các hoạt động như: văn hay chữ tốt, vở sạch chữ đẹp, nét vẽ xanh, tiếng hát măng non...với tài năng của mình, Hồng Ý đã ghi vào bảng thành tích các giải thưởng như 3 năm liền vở sạch chữ đẹp cấp huyện, Búp măng xinh cấp huyện, đạt giải tiếng hát măng non lần 5 cấp xã.
 
Nhận xét về Hồng Ý, thầy Nguyễn Tâm Thuyền – tổng phụ trách đội trường THCS Tân Phú Trung đã rất tự hào khi trường có một đội viên xuất sắc của toàn huyện. Thầy chia sẻ: “Hồng Ý đã cho tôi rất nhiều ấn tượng khi em rất thông minh, nhanh nhẹn. Em không chỉ học giỏi mà còn xuất sắc trong tất cả phong trào đội. Sự gần gũi, dễ thương cũng không kém phần nghiêm túc với bạn bè, em đã làm tôi vô cùng tin tưởng khi giao nhiệm vụ là liên đội trưởng, người nhạc trưởng chỉ huy toàn liên đội. Trong năm qua, em đã cùng các bạn đội viên gặt hái nhiều thành công trong hoạt động đội cấp huyện và thành phố. Sự cố gắng trong học tập và hoạt động đội,  tôi tin em sẽ có nhiều kết quả cao hơn nữa, xứng đáng là với niềm tin của mọi người”.
 
Với bản thành tích của mình, Hồng Ý đã cho thấy chỉ cần có niềm đam mê yêu thích, bản thân sẽ thực hiện tốt việc học và công tác Đội. Là một liên đội trưởng năng nổ, em đã cùng các bạn trong liên đội đưa phong trào ngày càng tiến bộ. Với sự nỗ lực không ngừng trong học tập và hoạt động đội Hồng Ý xứng đáng là tấm gương sáng, đội viên tiêu biểu để các em đội viên trong toàn huyện học tập và noi theo./.
 
Nguồn cuchi.hochiminhcity.gov.vn
 

Đội mưa nắng hướng đến tương lai.

InEmail

Dù thiếu thốn cả tình cảm và vật chất, những cô cậu học trò nghèo vẫn không nguôi khát khao được học hành. Vì vậy những nhọc nhằn, nắng mưa với họ chỉ là chuyện thường ngày, trong hành trình thực hiện ước mơ.
 Bán vé số nuôi tương lai
Le Van Tuang
Buổi tối, Tuân tranh thủ thay mẹ đi bán vé số - Ảnh: Vân Anh
Cậu học trò 14 tuổi Lê Văn Tuân (lớp 9 Trường THCS An Phú, quận 2, TP.HCM) vừa nhỏ con vừa đen nhẻm. Ít ai biết cậu bé lê đôi dép cũ kỹ đã mòn đến gót len lỏi khắp mọi ngả đường bán vé số hằng ngày là một học sinh giỏi đang vất vả nuôi tương lai.
 
Tuân sống cùng mẹ và em trai. Hai anh em từ lúc biết đi rành đã cùng mẹ đi bán vé số. Đến khi Tuân vào lớp 1, không lo nổi hai đứa con nên mẹ đành gửi Tuân về quê cho cậu mợ ruột nuôi. Tuổi nhỏ nhưng Tuân đã ý thức được mọi chuyện.
 
Hằng ngày, ngoài giờ học Tuân phụ gia đình cậu mợ chăn bò, làm công việc nhà. Đến năm Tuân lên lớp 7, mẹ đưa Tuân trở vào TP.HCM học. Ở thành phố, em lại tiếp tục đi bán vé số. Khi tiếng trống trường điểm giờ tan học cũng là lúc Tuân bắt đầu cuộc mưu sinh. Số tiền ít ỏi từ làm thêm, Tuân để dành đóng tiền học thêm tiếng Anh và phụ mẹ đóng tiền phòng trọ.
 
Bà Nguyễn Thị Hiên - mẹ Tuân - luôn động viên hai anh em Tuân cố gắng học, sống tình nghĩa. Bà tâm sự: “Tôi đơn thân nuôi con lại thêm nghèo cái chữ nên chỉ biết đi bán vé số, gắng làm lụng cũng chỉ mong cuộc đời các con sáng sủa hơn. Nhìn con tuổi nhỏ đã phải theo mẹ kiếm sống, tôi xót xa lắm”.
 
Bà cho biết đã nhiều lần khuyên Tuân nghỉ làm nhưng em nhất quyết không chịu. Tuân nói mình là anh hai, phải phụ mẹ và lo cho em trai.
 
Nhiều năm liền Tuân đạt học sinh giỏi toàn diện, được xếp trong nhóm học lực giỏi nhất trường.
 
“Mỗi ngày đội nắng dầm mưa đi chào mời bán vé số, đi ngang qua những tòa biệt thự sang trọng em lại thấy chạnh lòng, nhưng cũng thêm quyết tâm vào đại học rồi trở thành thầy giáo dạy toán để thoát khỏi cuộc sống cơ cực, báo hiếu mẹ và chăm lo đầy đủ cho em trai” - cậu học trò nhỏ nói chắc nịch.
Nguồn Tuổi Trẻ Online

Bức thư đạt giải nhất cuộc thi viết thư UPU lần thứ 43

InEmail

Giải nhất của cuộc thi năm nay thuộc về em Phạm Phương Thảo, học sinh lớp 7B8, trường THCS Chu Văn An (quận Ngô Quyền, TP Hải Phòng). Một điểm khá thú vị, Phạm Phương Thảo là một học sinh lớp chuyên Toán.
Ngày 10-5, tại Hà Nội, Bộ TT&TT phối hợp với Bộ GD&ĐT, Bộ VH-TT&DL, Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Tổng Công ty Bưu điện Việt Nam và Báo Thiếu niên Tiền phong tổ chức đã tổ chức lễ tổng kết và trao giải cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 43.
 Với chủ đề “Hãy viết một bức thư diễn tả âm nhạc có thể lay động đời sống như thế nào” tác giả Phương Thảo đã hóa thân vào cây vĩ cầm của cậu con út bà chủ. Từ bối cảnh chồng bà chủ bỏ nhà đi theo cô nghệ sỹ chơi violin nổi tiếng khiến bà căm thù âm nhạc, căm thù cả cây đàn nhưng cậu út lại có ước mơ chiếm lĩnh âm nhạc để xóa đi những mặc cảm trước đây.
giai 1 upu 43
 
Bạn Phạm Phương Thảo, tác giả bức thư giải Nhất quốc gia thi viết thư UPU 43 
 Bức thư của Phương Thảo được Ban giám khảo đánh giá là một bức thư rất xúc động, giàu lòng nhân ái và có tính chung, tính phổ quát cao. 
Năm nay cuộc thi đã nhận được hơn 1,3 triệu bài dự thi, nhiều hơn gần 80.000 bài dự thi so với cuộc thi viết thư UPU 42, từ học sinh của 43 tỉnh, TP trên cả nước. 
Đánh giá về chất lượng cuộc thi năm nay, ông Vũ Quang Vinh, Tổng biên tập Báo Thiếu niên Tiền phong, Phó trưởng Ban giám khảo quốc gia cuộc thi viết thư UPU 43, nhận định chủ đề cuộc thi viết thư quốc tế năm nay được các giáo viên dạy văn và các em học sinh đánh giá là một đề bài hay. Qua cuộc thi UPU 43, các em thiếu nhi Việt Nam cũng đã cho thấy sự cảm thụ rất tinh tế, đặc biệt thể hiện rõ nhất là ở những bài đạt giải cao tại cuộc thi năm nay.
Sau năm vòng chấm, Ban tổ chức đã trao một giải nhất, ba giải nhì, năm giải ba, 30 giải khuyến khích. Ngoài ra, Ban tổ chức cũng trao ba giải phụ cho thí sinh nhỏ tuổi nhất, thí sinh dân tộc thiểu số và giải dành cho học sinh khuyết tật.
Bức thư đạt giải Nhất quốc gia sẽ được dịch sang tiếng Pháp và được Ban tổ chức gửi tới Văn phòng UPU tại Thụy Sỹ vào ngày 25/4/2014 để đại diện thiếu nhi Việt Nam dự cuộc thi viết thư quốc tế UPU 43.
Đây là cuộc thi lần thứ 24 được tổ chức ở Việt Nam.
 
Xin giới thiệu bức thư của Phương Thảo, đạt giải nhất cuộc thi
 
Ngày 17 tháng 1 năm 2014
Kính gửi bà!
Tôi là cây vĩ cầm nhỏ của cậu Vĩ Phong - con trai út của bà. Những ngày tháng vừa qua quả là những ngày tháng căng thẳng và vô cùng đau khổ của gia đình bà. Tôi xin chia buồn. Nhưng xin bà, bà đừng làm mất đi niềm đam mê âm nhạc của cậu con trai bé bỏng.
Là một cây đàn ngày ngày được để gọn ghẽ nơi góc phòng, tôi được chứng kiến sự tình đang diễn ra trong gia đình bà. Chồng bà đã bỏ đi theo cô nghệ sĩ chơi violin nổi tiếng khiến bà buồn bã và trở nên ghét violin, ghét cái gọi là âm nhạc. Vì vậy mà bà nỡ vô tình phá hỏng ước mơ âm nhạc của cậu con trai để cậu lại trở về sống lầm lũi như trước ư?
Cậu chủ bị mù từ nhỏ. Cậu đã nhiều lần tâm sự với tôi về cuộc sống xưa kia. Khi chưa có tôi, cậu lặng lẽ, cô đơn biết bao! Không bạn bè, không vui chơi, không dám bước chân ra khỏi nhà khi không có ba mẹ… Cậu mặc cảm, tự ti, luôn dựa dẫm vào người khác. Cho đến một ngày, vô tình nghe thấy tiếng đàn violin bên tai, cậu khao khát có một cây đàn. Nhiều lần như vậy, chẳng biết từ đâu, niềm đam mê âm nhạc đã trỗi dậy trong tâm hồn nhỏ bé của cậu. Từ khi tôi đến với cậu, mọi thứ đã đổi thay hoàn toàn. Âm nhạc với cậu là từ đôi tai, nhưng hơn cả là từ trái tim. Cậu đã học chơi đàn với đôi mắt mù lòa và niềm khâm phục của cô giáo dạy nhạc. Từng đầu ngón tay khẽ lướt gậy qua khung đàn, cậu đã cảm nhận âm nhạc bằng tình yêu, niềm say mê. Cậu quá yêu âm nhạc!
Và rồi, bà biết đấy, cậu chủ đã mở lòng với cuộc sống. Cậu đòi đi học, đòi đi chơi, đòi được giao lưu, tiếp xúc với mọi người. Một phần cậu muốn khoe mình biết chơi đàn, và một phần là do sự tác động của âm nhạc với tâm hồn cậu. Âm nhạc ư? Nó không chỉ là thứ sinh ra để giải trí, mà còn làm thay đổi cuộc sống của cả một con người. Chính tôi - thứ nhạc cụ đại diện cho âm nhạc đã biến một cậu bé lầm lũi trở thành người có ước mơ, hoài bão. Bà có biết cậu đã ước mơ trở thành một nghệ sĩ chơi violin tài ba không?
Vậy là bà đã hiểu sự lay động của âm nhạc tới mỗi con người như thế nào. Cậu con trai bé nhỏ của bà là minh chứng rõ ràng cho điều đó. Tâm hồn cậu trong sáng hơn, lạc quan hơn, cậu sống có mục đích hơn. Cậu muốn đi học, muốn được chơi với bạn bè, có nhiều bạn bè yêu mến. Cậu đã vứt hết cái mặc cảm của cuộc đời đen tối trước kia. Ấy là khi âm nhạc lên ngôi. Âm nhạc quá quan trọng, quá cần thiết với cậu. Nó mang đến một chân trời mới, một thế giới mới - thế giới của ánh sáng, của những thăng hoa mà cậu đã nhìn thấy không phải bằng đôi mắt. Tương lai đang đến, thử tưởng tượng một cậu bé có cái tên Vĩ Phong kiêu hãnh đứng trên sân khấu, mải miết theo những nốt nhạc cao vút và rong ruổi cùng sự tán thưởng của khán giả - thứ mà bà không mang đến được, ba cậu cũng không mang đến được.
Đó chẳng phải là một điều kì diệu ư?
Và bà chẳng phải sẽ rất hạnh phúc và tự hào ư?
Vậy mà tại sao bà nỡ cấm con trai mình chơi nhạc vì một lẽ quá ư là cá nhân. Nhưng bà có biết, mỗi khi bà ra khỏi nhà là cậu chủ vẫn lén lôi tôi ra, kéo lên những nốt nhạc bình yên, thả hồn mình vào những giai điệu trong veo. Để rồi mỗi lần bà về, cậu cuống lên vứt tôi vào xó, như những gì bà đã làm với tôi - đập tôi không thương tiếc để bà không phát hiện. Sau mỗi lần ném tôi như vậy, cậu lại sà vào chỗ tôi, ôm tôi trong lòng, thổn thức với những tiếng nấc trong đau đớn. Còn tôi, sau những trận bầm dập bởi bụi bặm, vì tình thương, sự nâng niu, trân trọng của cậu chủ, tôi vẫn sống như hôm nay.
Bà chủ đáng kính! Chẳng nhẽ bà muốn cuộc sống của con trai mình trở về sự lầm lũi ngày xưa sao? Chẳng nhẽ bà muốn cậu bé đầy khát khao và ước mơ kia phải từ giã âm nhạc, từ bỏ những tiếng đàn đã làm cho cậu tự tin như ngày hôm nay sao? Bà thật vô tâm và độc ác quá! Âm nhạc một khi đã là cuộc sống của con người thì khó có thể kéo nó ra khỏi họ.
Vì vậy, tôi mong bà sau khi đọc bức thư này, hãy gạt đi những nỗi buồn cá nhân mà nghĩ về con trai mình, về tương lai tươi sáng mà cậu đang hướng đến. Tôi rất mong có một sự thay đổi tốt đẹp.
Từ căn phòng của cậu chủ. 
Cây Violin
 
Nguồn Báo Pháp luật online
 
 

Một chân lặn lội tìm con chữ.

InEmail

Cô học trò nghèo khuyết tật Nguyễn Thị Thơ mỗi ngày đạp xe bằng một chân vượt 5km để đến trường đã trở nên quen thuộc với người dân ở ấp Bắc B, xã Điềm Hy, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang.

Một chân đạp xe tới trường

1 chan tim con chu 1Cô bạn sinh ra trong một gia đình nghèo, cha làm phụ hồ, mẹ phải nhổ cỏ, làm đồng thuê, bươn chải để lo miếng cơm manh áo cho ba chị em Thơ. Là đứa con đầu lòng của cha mẹ nhưng số phận không may chưa đầy một tuổi Thơ đã phải cắt bỏ một chân vì căn bệnh bướu máu.

Mặc dù phải đối mặt với bệnh tật như thế nhưng Thơ chưa bao giờ đầu hàng trước số phận. Năm Thơ lên 9 tuổi, ở nhà có chiếc xe đạp cũ nên chiều nào Thơ cũng xin mẹ cho tập xe.  Không ít lần té lên té xuống nhưng rồi Thơ cũng chạy được xe đạp. Khi đã chạy xe thuần thục, Thơ xin gia đình cho em tự đi xe đạp đến trường. Thơ tâm sự: “Từ ngày đi xe đạp đi học cũng nhiều lần em bị té trên đường đến trường vì trời mưa đường trơn nhưng em nhớ nhất là hai lần bị té xuống sông, may mà có mọi người phát hiện vớt em lên. Ngã bên chân lành thì em còn chống được, còn bênh chân kia thì em bị té ngay”.

1 chan tim con chu 2Nhắc về những năm trước, nỗi ám ảnh trong lòng cô học trò nghèo khuyết tật này là những mùa nước nổi, em phải bì bõm một chân mò đường đến lớp. Thơ chia sẻ: “Lúc ấy, không thấy mặt đường em phải dùng cây tó rà đường trước, thấy chổ nào chắc chắn lắm em mới dám đặt tó xuống bước tới. Nhưng cũng không ít lần em bị lún, té xuống đường cả người ướt sũng, đầy bùn đất”.

Kể về những ngày ấy, cô Lê Thị Sánh - mẹ Thơ - không kìm được nước mắt: “Mùa nước nổi người hai chân khỏe mạnh đi lại đã khó khăn huống hồ con nhỏ chỉ có một chân cứ mò mò mà đi. Có lần, một bác ở chợ bán dưa hấu thấy Thơ tội nghiệp nên cho một trái dưa hấu nhỏ nhỏ tầm nửa kí. Con nhỏ một tay xách cặp, tay cằm tó dùng miệng cắn cuống trái dưa hấu mang về. Nhìn thấy con lúc đó mà đắng lòng”.

Em ước mơ được làm cô giáo

Hằng ngày, ngoài giờ học ở trường Thơ thường nhận hạt điều về cạo vỏ để kiếm thêm thu nhập giúp đỡ gia đình và trang trải việc học. Mỗi kí hạt điều cạo sạch em được trả 3000 đồng. Do cha mẹ đi làm thuê cả ngày nên đi học về Thơ phải thay mẹ chăm sóc hai em nhỏ và làm công việc nhà. Mẹ Thơ kể: “Thơ rất ngoan, chăm chỉ và biết thương cha mẹ. Việc nhà từ nấu cơm, tắm cho hai em và cả cho heo ăn em đều làm hết. Thường đến tầm 10 giờ tối giúp mẹ làm xong hết việc Thơ mới bắt đầu học bài. Thế mà đến cuối năm là đem giấy khen về khoe mẹ”.

1 chan tim con chu 3Do bệnh tật, đi lại khó khăn nên ở trường giờ ra chơi Thơ không thể chạy nhảy vui đùa như bè bạn. Em thường tranh thủ những giờ ra chơi ở trường để đọc sách, ôn bài hoặc hỏi lại thầy cô những vấn đề em còn chưa hiểu. Cuộc sống khó khăn là vậy nhưng lúc nào trên môi Thơ cũng nở một nụ cười thật tươi. Hỏi về ước mơ trong tương lai của em, Thơ vui vẻ chia sẻ: “Em rất thích được làm cô giáo, em luôn tự nhủ mình phải cố gắng hơn để có thể biến ước mơ thành sự thật và nhất là không phụ lòng cha mẹ cũng như thầy cô dành cho em”.

Phó hiệu trưởng trường THPT Dưỡng Điềm -  Nguyễn Phúc Nga - cho biết: “Thơ là một học sinh có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn của trường. Mặc dù khuyết tật nhưng em không ngừng phấn đấu vươn lên trong học tập. Thơ vốn chăm ngoan nên thường được thầy cô và bạn bè quan tâm giúp đỡ trong học tập”.

Muctim online

 

 




Trang 1 / 2

Kiểm định chất lượng giáo dục

Thông tin cần biết.

Tìm kiếm

Chủ đề năm học 2017 - 2018

Tin tức

Liên kết Website.

Thành viên

Hiện có 117 khách Trực tuyến
Tắt [X]
Logo than thien 500x500 2